Định giá tài sản là đất
đai như thế nào cho thống nhất, chuẩn mực là điều không dễ. Trong khi đó
tình trạng bát nháo trong hoạt động định giá bất động sản diễn ra đã lâu, nhưng
vẫn chưa có chế tài hữu hiệu.
Cùng một miếng đất
cạnh bệnh viện và trường học, có nhóm định giá kết luận rằng, giá của nó chỉ
đáng 2 tỷ đồng, bởi quá ồn ào và có nguy cơ ô nhiễm, không thích hợp để ở. Tuy
nhiên, một nhóm khác lại định giá gấp đôi, bởi họ cho rằng, mảnh đất này có vị
trí đắc địa để kinh doanh. Suy đến cùng, sự khác biệt trong định giá cùng một
mảnh đất trên trong trường hợp này là do mục đích sử dụng khác nhau.
Bà Phan Vân Hà, Tổng giám
đốc CTCP Thẩm định giá IVC Việt Nam cho biết, trong thực tế, có những câu
chuyện định giá mà nếu người ngoài nhìn vào thì… sẽ choáng. Bà Hà kể, một DN ở
Từ Liêm, Hà Nội đến đề nghị bà định giá cho mảnh đất 50.000 m2 (là đất ruộng,
khung giá đền bù tối đa là 3 triệu
đồng/m2) để góp vốn đầu tư cùng một DN khác. Sau khi xem xét toàn bộ giấy tờ
đất đai và đề án kinh doanh, sử dụng đất sau góp vốn, bà định giá khu đất đó
với mức 30 triệu đồng/m2. Tuy nhiên, chỉ 1 tuần sau khi có kết quả, DN này gửi
cho bà tài liệu của một công ty định giá khác cũng định giá mảnh đất trên, lên
tới gần… 91 triệu đồng/m2 kèm lời nhắn nhủ: chị định giá kiểu gì thì định giá,
cố gắng đưa về mức gần gần đó cho em. "Đến mức này thì tôi đành chịu, bởi
dù có muốn hỗ trợ DN đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng không thể đưa ra một
kết quả định giá trên trời như vậy được", bà Hà nói.
Trường hợp khác mà ĐTCK
ghi nhận được là một DN ở Cầu Giấy, Hà Nội có phương án di dời một trường học
nên cần định giá để xác định giá trị tài sản trên mảnh đất đó, làm căn cứ đền
bù khi di dời. DN này thuê 2 công ty định giá, với kết quả lần lượt là 40 tỷ
đồng (tương đương với giá trị tài sản còn 70%) và 20 tỷ đồng (giá trị tài sản
còn gần 30%). Điều đáng nói là, cơ sở vật chất của trường học đó vẫn còn khá
tốt, đang hoạt động ổn định. Chính vì vậy, khi DN trình phương án lên cơ quan
quản lý với định giá tài sản 20 tỷ đồng thì đã bị bác bỏ vì phương án quá vô
lý. Một thẩm định viên nhận xét rằng, nếu định giá tài sản trên đất như nhà cửa
chỉ còn khoảng 30% thì tài sản đó chỉ có thể bỏ đi, sắp sập, chứ không thể là
tài sản đang sử dụng tốt được. Tại một DN ở Hà Nội (đã niêm yết), đơn vị này
khi có kế hoạch chuyển đổi mục đích sử dụng đất, đã thuê một công ty định giá.
Giám đốc DN trao đổi với công ty thẩm định rằng, đã có một đối tác sẵn sàng trả
trên 700 tỷ đồng để lấy lại khu đất này, nên công ty cố gắng định giá về mức
đó. Tuy nhiên, khi xem xét toàn bộ giấy tờ, do công ty niêm yết nói trên chưa
có phương án kinh doanh cụ thể trên lô đất trên, chưa kể đó là đất thuê, phải
chuyển đổi mục đích sử dụng, nên công ty định giá chỉ có thể đưa ra con số… hơn
40 tỷ đồng. Vì không thuyết phục được công ty định giá đưa ra con số "theo
ý muốn", nên kế hoạch chuyển đổi bị đình trệ.
Cuối năm 2009, đầu năm
2010, thị trường chứng kiến một vụ việc hết sức khó tin là mảnh đất của Công ty
Du lịch Việt Nam tại 30 A Lý Thường Kiệt, Hà Nội được định giá 2,056 triệu
đồng/m2 mà vẫn được thông qua, trong khi đây là một trong những con phố đẹp
nhất tại trung tâm Hà Nội. Rồi cũng chính tại công ty này trong quá trình cổ
phần hóa, mảnh đất tại 14 Nguyễn Văn Cừ, TP. Huế được định giá 1,34 triệu
đồng/m2. Sự việc xảy ra từ tháng 10/2006, nhưng phải đến tận cuối năm 2009 mới
bị phát hiện khi Thanh tra Chính phủ vào cuộc.
Những câu chuyện trên cho
thấy, việc định giá theo chủ đích nhằm đạt được những lợi ích cục bộ đang diễn
ra tràn lan. Các nguyên tắc, cách thức định giá đã có, nhưng chất lượng của
hoạt động định giá vẫn chưa được quan tâm thực sự. Nếu không sớm có sự chấn
chỉnh từ cơ quan quản lý, hệ lụy từ sự định giá trời ơi sẽ không nhỏ, mà trước
hết là thất thu ngân sách nhà nước và suy giảm niềm tin của công chúng đầu tư.
Cuối tháng 6, Bộ Tài
chính đã ban hành Thông tư số 93/2011/TT-BTC hướng dẫn Nghị định 120/2010/NĐ-CP
về thu tiền sử dụng đất nhằm tháo gỡ khó khăn cho DN trong quá trình nộp tiền
thuế sử dụng đất cũng như giúp DN chủ động hơn trong kế hoạch tài chính. Tuy
nhiên, 2 điểm bất cập của Nghị định 120 vẫn chưa khắc phục được.
Trước hết là kết quả định
giá đất chính xác đến đâu chủ yếu phụ thuộc vào đạo đức nghề nghiệp của công ty
thẩm định giá. Chỉ cần áp dụng cách định giá khác nhau (phương pháp so sánh,
phương pháp dòng tiền, thặng dư…) và du di một số yếu tố đầu vào, đầu ra trong
mô hình định giá khác nhau đã tạo ra sự khác biệt rất lớn trong kết quả. Thứ
hai là nguy cơ của tình trạng xin - cho trong quan hệ giữa DN và cơ quan quản
lý. Đã có trường hợp, DN xây dựng dự án chung cư, đặt kế hoạch bán với giá 20
triệu đồng/m2. Tuy nhiên, đơn vị định giá áp giá bán chung cư 24 triệu đồng/m2
làm cơ sở để tính thuế sử dụng đất. Chưa thống nhất được kết quả định giá, DN
phải tạm dừng dự án.
Chưa kể, tại Hà Nội hiện
nay, liên quan đến cách định giá giá trị quyền sử dụng đất theo phương pháp
thặng dư, thì NĐT chỉ được mức lãi kỳ vọng là 14%. Theo đánh giá của các DN
trong ngành, quy định tỷ lệ 14% là khắt khe, nhất là với lĩnh vực bất động sản
chứa đựng nhiều rủi ro.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét